ads header

Breaking News

HÙYNH TIỂU HƯƠNG – NGƯỜI VIẾT NÊN CHUYỆN CỔ TÍCH

 Cách đây hơn 40 năm, có một cô bé ngay từ khi vừa cất tiếng khóc chào đời đã bị chính cha mẹ ruột của mình bỏ rơi một cách không thương tiếc. Những tưởng, sự sống của cô đã kết thúc ngay từ khi vừa mới bắt đầu. Thế nhưng, cuộc sống vẫn thật kỳ diệu biết bao. Trước bao khó khăn, thử thách và vất vả, có lúc cô cảm tưởng mình không thể chịu đựng thêm một phút nào nửa nhưng với niềm tin vào chính mình, tin vào ngày mai, tin vào những điều tốt đẹp của cuộc sống, cô đã vuợt qua tất cả để đứng vững giữa cuộc đời này một cách đầy mạnh mẽ. Và như một câu chuyện cổ tích, cô bé đó giờ đây đã trở thành một nữ doanh nhân thành đạt và là người mẹ, người chị của hàng ngàn mãnh đời bất hạnh. Bằng chính cuộc đời của mình, tấm gương của mình, cô đã cho chúng ta thấy rõ một điều rằng: con người sinh ra không phải để tan biến đi như một hạt cát vô danh. Họ sinh ra để in dấu lại trên mặt đất, in dấu lại trong trái tim người khác… Cô chính là Huỳnh Tiểu Hương –  nhà hoạt động từ thiện, người phụ nữ làm rung động bao trái tim Việt Nam.





Còn gì đau khổ và bất hạnh hơn cho một đứa trẻ khi vừa mới chào đời đã bị cha mẹ bỏ rơi? Còn gì thiệt thòi hơn cho một tuổi thơ luôn phải hứng chịu những trận đánh đập, hành hạ dã man, những lời xúc phạm, nhục mạ nhiều hơn là những cử chỉ nựng nịu, những lời yêu thương? Thế nhưng, Tiểu Hương đã phải trãi qua quãng đời thơ ấu như thế. Không cha không mẹ, không người thân họ hàng. Tiểu Hương được một gia đình nhận làm “con nuôi” nhưng thực chất là làm nô lệ cho họ. Những bửa cơm của chị luôn phải đánh đổi bằng những trận đòn roi khủng khiếp, những giờ làm việc đến kiệt sức… Tuổi thơ của Tiểu Hương dường như chỉ quanh quẩn bên những luống rau, những thùng nước nặng trĩu bốc mùi phân xanh nồng nặc và những buổi trưa phải phơi mình dưới cái nắng oi bức, ngay cả lúc bệnh cũng không được nghỉ ngơi. Suốt một thời gian dài bị vắt kiệt sức lao động đã biến chị thành một con bé còm cõi, xơ xác đến tội nghiệp.
HÙYNH TIỂU HƯƠNG – NGƯỜI VIẾT NÊN CHUYỆN CỔ TÍCH Đã đăng trên Tháng Sáu 22, 2022 bởi huynhtieuhuong GIỮA ĐỜI THƯỜNG Huynhtieuhuong-660Đến tuổi dậy thì, Tiểu Hương lại bị cha nuôi lộ nguyên hình là tên yêu râu xanh hãm hiếp. Hắn còn dọa sẽ giết chết chị nếu chị tố cáo việc làm đồi bại của hắn với bất cứ ai. Quá sợ hãi, chị phải tự cứu mình bằng cách bỏ trốn. Kể từ đó, chị lăn lộn trong thế giới bụi đời, ngược xuôi trên những chuyến tàu Bắc Nam làm đủ loại nghề từ bán thuốc hắc lào, thuốc lá đến kẹo cao su, trà đá để mưu sinh. Cũng trên những chuyến tàu ấy, chị đã không biết bao lần bị bọn lưu manh, côn đồ hãm hiếp. Sau khi thoã mãn cơn thú tính, chúng còn “ giải trí” bằng cách dí tàn thuốc lá vào khắp thân thể chị. Dù năm tháng có qua đi, dù chị đã nhiều lần tìm đến bác sĩ thẩm mỹ để xoá đi  cái quá khứ tủi nhục ấy nhưng cho đến tận bây giờ, những vết sẹo chi chít trên thân thể chị vẫn còn nguyên vẹn như là một bằng chứng cho tội ác dã man của bọn chúng.  Nỗi thống khổ chưa dừng lại ở đó. Đã bao lần, chị bị “ bán” vào nhà chứa như một món hàng. Thế nhưng, với tâm niệm: “ Thà bị hà hiếp, đánh đập chứ nhất định không bán thân xác để kiếm tiền” nên chị luôn chống trả quyết liệt mọi âm mưu, thủ đoạn của bọn chúng. Để chị “ ngoan ngoãn” nghe lời, bọn ma cô, tú bà đã tiêm vào người chị thứ thuốc chết người – ma tuý. Vướng vào nó, chị đã trở thành kẻ lệ thuộc, nghe theo sự sắp đặt của bọn buôn người. Chị chấp nhận “đi khách” ở Vũng Tàu, Đà Lạt nhưng trong lòng vẫn nung nấu ý định thoát ra khỏi vũng bùn nhơ nhớp này.
Sau 3 tháng sống đời hương phấn, Tiểu Hương đã trốn được và về Sài Gòn quyết tâm chống trả với cơn nghiện ma tuý. Không thuốc thang, không bác sĩ nhưng với ý chí kiên cường, chị đã cắt được cơn nghiện. Sau khi đoạn tuyệt được với thế giới đen tối, chị đi phụ bán càphê ở Bến Bạch Đằng. Tại đây, mối nhân duyên đã xuôi chị được được gặp và quen biết với một người Đài Loan tên Chao Lai Wang – người mà cho đến bây giờ chị vẫn thường coi là vị ân nhân đầu tiên của cuộc đời minh . Thấy chị hiền lành, dễ thương, hay chia sẻ cơm áo với những người bạn đồng cảnh ngộ, ông đã nhận chị làm con nuôi và thuê cho một căn phòng trọ rộng rãi để tá túc. Thế nhưng, Tiểu Hương không muốn hưởng hạnh phúc một mình. Ngày nào chị cũng cho cả chục đứa bạn lang thang, bụi đời ở bến xe, công viên, gầm cầu về tắm rửa, nghỉ ngơi. Chưa bao giờ, những đứa trẻ này được sống trong một ngôi nhà đàng hoàng như thế nên chúng tranh nhau nghịch ngợm, đùa giỡn. Không chủ nhà nào chịu nổi nên đuổi cả đám đi thuê hết chổ này đến chổ khác… Trước tấm lòng bao dung, quảng đại của chị, ông Chao Lai Wang đã quyết định ủng hộ chị một số tiền để có điều kiện mua nhà, ổn định nơi ăn chốn ở. Gặp thời, căn nhà mới mua hôm trước 20 cây vàng, sáng hôm sau đã có người đến trả Tiểu Hương 45 cây. Dù chưa biết đếm rành rẽ nhưng nhẫm tính thấy có lời là chị bán rồi mua căn khác. Cứ thế, Tiểu Hương đã nghiễm nhiên trở thành người kinh doanh bất động sản có tiếng. Và chẳng mấy chốc, tên tuổi của chị đã được nhiều người trong giới “ đại gia” ở Sài Gòn biết đến. Vào những năm 1987, khi cuộc sống của hầu hết người dân Việt Nam còn rất khó khăn nhưng chị đã có cuộc sống giàu sang, vương giả, với hàng chục chiếc xe hơi  và biệt thự trị giá hàng tỉ đồng.
Xinh đẹp, giàu sang và có quan hệ rộng. Tiểu Hương có dư điều kiện để hưởng thụ cuộc sống an nhàn, tìm cho mình một tấm chồng, xây dựng một mái ấm gia đình cho riêng mình nhằm bù lại cho những tháng ngày cơ cực, tủi nhục. Thế nhưng, chị đã không chọn cho mình cách sống như thế. Cuộc sống dư dả, sang trọng vẫn không sao làm chị quên được tiếng kêu khóc của những trẻ thơ bị bỏ rơi, vẻ khắc khổ tội nghiệp của những thân phận khuyết tật và tiếng khẩn cầu tha thiết của những cụ già bị con cháu hắt hủi. Dù sao, chị thấy mình vẫn còn mai mắn hơn họ vì vẫn còn có sức khoẻ, có đôi tay và khối ốc để vươn lên. Còn họ – những con người cùi hủi, câm điếc, mù loà. Họ có được gì ngoài sự đau đớn tột cùng về thể xác và ánh mắt khinh khi, ghẻ lạnh của người đời? Chính họ đã thúc giục chị bước vào con đường từ thiện. Ít nhất là để cho cuộc sống này không còn phải có Huỳnh Tiểu Hương thứ 2… Kể từ những năm 1990, ngôi nhà của chị đã trở thành tổ ấm, địa chỉ tin cậy và là nơi chốn đi về an tòan của những mãnh đời bất hạnh. Ở đây, khi đói họ có thể vào để ăn cơm, mệt mỏi có thể vào để nghỉ ngơi, ốm đau vào để được bàn tay dịu dàng của chị chăm sóc. Chị đón tiếp họ như những người thân ruột thịt của mình. Chị sẵn sàng tắm giặt, lau chùi vết thương và tự tay mình nấu ăn cho họ. Trước sự ngọt ngào, ân cần của chị, ai cũng thấy mình được an ủi . Sự thiếu hụt tình thương của người thân từ thuở nhỏ đã làm chị càng thêm nâng niu và quí trọng họ. Nói cách khác, chính họ đã bổ sung cho chị sự thiếu hụt tình thương ấy. Vì vậy với chị, cho cũng chính là nhận. Ngoài việc che chở, bảo bọc cho họ, Tiểu Hương còn giúp vốn cho hàng trăm người bạn bụi đời để họ làm ăn và tạo điều kiện cho hàng  ngàn trẻ em lang thang, bụi đời được học chữ, học nghề.
Thế nhưng, ước mơ của Tiểu Hương đâu chỉ có thế. Chị còn muốn xây nên một mái ấm dành riêng cho những mãnh đời khốn khó, cơ nhỡ này. Trong ngôi nhà đó sẽ có những lớp học chữ và học nghề, có khu vui chơi, văn nghệ, khu thể thao, khu điều trị phục hồi chức năng cho trẻ em khuyết tật, khu sản xuất để cải thiện đời sống cho các em.. Cả cuộc đời chị chưa một lần được cắp sách đến trường. Vì vậy, trong điều kiện có thể, chị muốn các con mình phải được đặt chân đến ngôi trường mà chị hằng mơ ước. Sau bao nhiêu cố gắng, cuối cùng, Trung tâm nhân đạo Quê Hương – ngôi nhà mơ ước của chị đã được thành lập vào năm 2001. Lúc mới thành lập, mái ấm này chỉ có 30 em nhưng qua thời gian, số trẻ được nhận vào chăm sóc, giáo dục liên tục tăng lên từng ngày. Đến nay, con số này đã tăng lên 322 em. Các em là những sinh linh vô thừa nhận bị cha mẹ đan tâm vứt ở bỏ ở công viên, bệnh viện, có em được chị mang về trong tình trạng bị kiến ăn, thậm chí chưa được cắt rốn. Trong khi những đấng sinh thành của các em đã đành đoạn dứt bỏ núm ruột của mình như trút đi một gánh nặng, một thứ của nợ…thì chị lại vui mừng, hạnh phúc khôn xiết mỗi khi nhận đựơc một đứa trẻ bị bỏ rơi. Chị đau xót, căm phẫn trước sự tổn thương của chúng và quyết bù đắp cho chúng bằng tất cả tình thương của mình. Là một phụ nữ còn trẻ, độc thân lại không được ăn học. Làm sao chị có thể đảm đương việc nuôi dạy đàn con hàng trăm đứa? Thế nhưng, từ khi có chúng, chị trở nên rất thành thạo trong việc chăm sóc, vỗ về các con. Từ việc thay tả, cho ăn, cho bú đến tắm rữa. Tiểu Hương sợ nhất là nghe tiếng trẻ con khóc vì theo chị, khi nó khóc chỉ có 2 lí do: một là đói, hai là bệnh nên cần được ôm ấp, vỗ về. Nỗi lo sợ cứ đau đáu trong chị đến nỗi không đêm nào chị có được một giấc ngủ ngon trọn vẹn. Có những đêm con bị bệnh, chị phải thức trắng để theo dõi,chăm sóc chúng. Ngặt nỗi, những đứa trẻ không được bú sữa mẹ lại hay bị bệnh, mà toàn là những bệnh dễ lây nên hễ một đứa bị bệnh là cả đám nhóc con cũng bệnh theo. Những lúc này, chị buồn rầu, lo lắng hơn bất cứ ai…
 Dù trong lòng còn chưa yên ổn với bầy con đang nuôi nhưng chị vẫn cứ lo sợ lỡ có ai đó đem con đi bỏ mà mình không kịp phát hiện để đem về nuôi thì tội nghiệp nó biết mấy. Nó sẽ lạnh, sẽ đói, sẽ khóc nhiều lắm… Vì thế, cứ mỗi khi chợp mắt là chị lại nghe đâu đó có tiếng kêu khóc như van xin, khẩn cầu của những đứa trẻ tội nghiệp và chị lại thảng thốt đi tìm. Chỉ khi nào không tìm thấy chúng, lòng chị mới được yên ổn, vui mừng vì biết rằng nỗi lo sợ của mình chỉ là nỗi ám ảnh. Nhưng cũng có khi, chị nhặt đựơc cùng lúc 2,3 em bị cha mẹ đem bỏ ở trước nhà mình. Thế là, lại ẵm vào lau chùi, tắm rửa, sưởi ấm cho chúng và bắt đầu nghĩ ra một cái tên thật đẹp để đặt cho con… Việc chăm sóc, nuôi dưỡng trẻ sơ sinh tuy có vất vả, cực nhọc nhưng cũng chưa làm chị phải lo lắng, trăn trở nhiều bằng các em  ở độ tuổi thanh thiếu niên, nhất là những em khuyết tật. Bởi, ngoài việc lo cho chúng cái ăn, cái mặc, chị còn đặt ra một trọng trách cho mình là phải mang đến một tương lai tươi sáng hơn cho các em. Dù chưa một lần được cắp sách đến trường nhưng chị vẫn đủ kiến thức để dạy cho các con mình về lòng nhân ái và tình yêu thương, về cách cư xử sao cho thật đẹp.… Ngoài ra, các em còn được học văn hoá, học vi tính và ngoại ngữ. Hiện tại, đã có 84 em nhỏ của trung tâm đựơc mẹ Tiểu Hương cho đi học tập cộng đồng. Chỉ tính riêng chi phí cho việc học tập, ăn uống, sinh họat của số trẻ em này đã lên đến gần 100 triệu đồng mỗi tháng. Đây quả thật là một gánh nặng đối với Tiểu Hương nhưng chị  vẫn luôn cố gắng bằng mọi giá để mang đến những điều tốt đẹp nhất cho các con của mình. Đối với những em khiếm thính, khiếm thị, chị mời giáo viên về dạy cho chúng. Một số em có năng khiếu nghệ thuật thì được mẹ cho học đàn, ca, hát, múa. Còn đứa con nào yêu thích học nghề đều được mẹ cho học lái xe, đan, thêu, kết hạt cườm… Nhờ vậy, tất cả các con của chị đều biết rất nhiều nghề. Chúng thi nhau học tập, lao động sản xuất và luôn cố gắng đạt được thành tích cao nhất để được mẹ tặng thưởng. Hơn 20 năm gắn bó với sự nghiệp nhân đạo, chị Hùynh Tiểu Hương đã nuôi nấng, bảo bọc hơn 4000 thanh thiếu niên lang thang, cơ nhở nên người và có công an việc làm ổn định. Ngoài ra, Tiểu Hương còn là người mẹ đở đầu cho hàng trăm nhà mở, mái ấm ở khắp các tỉnh thành trong cả nứơc, với số tiền ủng hộ hàng tỉ đồng mỗi năm.
Dù luôn cố gắng để mang đến những điều tốt  đẹp nhất cho các con, cho những mãnh đời khốn khó, bất hạnh ở khắp mọi nơi nhưng trong quá trình hoạt động nhân đạo, không ít lần Tiểu Hương phải đối mặt với những thông tin thiếu cơ sở và trung thực về mục đích hoạt động, vấn đề tài chính, vấn đề cho – nhận con… Thế nhưng, không vội vã phản ứng trước dư luận, không giải thích, thanh minh…, Tiểu Hương vẫn  âm thầm, nhẫn nại với con đường mình đã chọn để đưa trung tâm nhân đạo Quê Hương phát triển từng ngày. Những năm qua, Tiểu Hương đã đầu tư hơn 10 tỉ đồng để mở rộng diện tích trung tâm từ 2100 m2 lên 1 ha. Bên cạnh đó, những dãy nhà ở, lớp học cũng từng bước được xây cất khang trang và trang bị đầy đủ dụng cụ, đồ dùng học tập đáp ứng nhu cầu học tập, sinh hoạt cho các em. Đặc biệt, năm 2013, mặc dù nền kinh tế thế giới và Việt Nam tiếp tục gặp nhiều khó khăn, một số nhà hảo tâm không thể tiếp tục đồng hành với trung tâm nhưng nhờ sự cố gắng, chắt chiu, dành dụm từ công việc kinh doanh đồ gỗ, nước uống đóng chai, Trung tâm nhân đạo Quê Hương đã khởi công xây dựng thêm nhà ở, bếp ăn, với kinh phí hàng tỉ đồng.      Không những thế, Tiểu Hương còn đang tất bật chuẩn bị xây truờng tiểu học quốc tế cho con ngay tại trung tâm Quê Hương để giúp cho việc học hành của các em  gặp thuận lợi hơn. Dự kiến, công trình trường tiểu học Hùynh Tiểu Hương sẽ đựơc xây dựng trên diện tích đất rộng 1000 m2 nằm trong khuôn viên trung tâm Quê Hương. Công trình có qui mô 1 trệt, 2 lầu, với 25 phòng học và phòng chức năng, đáp ứng nhu cầu học tập cho khoảng 700 em học sinh. Tổng kinh phí xây dựng công trình ước tính 14 tỉ đồng. Là người dành nhiều tâm huyết cho những trẻ thơ có hoàn cảnh kém mai mắn, mục tiêu của Tiểu Hương cũng như Trung tâm nhân đạo Quê Hương khi xây dựng công trình này là không chỉ giải quyết nhu cầu bức thiết về học tập cho các em nhỏ của trung tâm mà còn góp phần tạo cơ hội được học hành cho cho những trẻ em nghèo hiếu học, con em lao động nhập cư ở địa phương.
Trong cuộc đời làm từ thiện của mình, Tiểu Hương luôn tâm niệm sẽ thực hiện đựơc 3 công trình dành cho trẻ em mồ côi, khuyết tật, đó là: một mái ấm, một ngôi trường tiểu học và một bệnh viện để các em được chăm sóc, giáo dục và bảo vệ trong điều kiện tốt nhất có thể. Theo thời gian, những công trình mơ ước này cũng dần đựơc hình thành từ tình yêu thương vô bờ bến của chị dành cho các con cùng những tấm lòng nhân ái gần xa. Hiện tại, dù sức khỏe ngày càng suy yếu do bệnh tật và nguồn tài chính dần cạn kiệt do tất cả vốn liếng, tài sản chị đều dành hết cho việc nuôi dạy trẻ cô nhi nhưng kế hoạch xây dựng trường tiểu học Hùynh Tiểu Hương vẫn đang đựơc chị gấp rút thực hiện để vào đầu tháng 5/2014, công trình sẽ đựơc khởi công xây dựng.
Trọn một cuộc đời cống hiến cho công việc từ thiện xã hội, trọn một đời làm mẹ của những cô nhi, Hùynh Tiểu Hương đã đựơc người đời gọi bằng những cái tên đầy hoa mỹ: sứ giả của lòng nhân ái, thiên thần của trẻ thơ bất hạnh, cô tiên giữa đời thường… Ngoài ra, chị còn được các cơ quan, ban ngành TW và địa phương trao tặng nhiều danh hiệu và phần thưởng cao quí như: huân chương lao động, doanh nhân tiêu biểu, kỉ lục người có sổ hộ khẩu dài nhất Việt Nam, người phụ nữ làm rung động trái tim Việt Nam… Riêng, đối với chúng tôi, những người đã từng được nghe, đựơc biết và được tận mắt chứng kiến quá trình thay đổi số phận của chính bản thân chị cũng như góp phần làm thay đổi cuộc đời của hàng ngàn mãnh đời bất hạnh ở khắp nơi thì chỉ có thể gọi chị là “ Người viết nên chuyện cổ tích giữa đời thường”./.
                                           Quỳnh Như

Huỳnh Tiểu Hương cùng các con . trong yêu thương
http://www.huynhtieuhuong.org -ww.huynhtieuhuong.com – ww.motherhuong.org