Luật gia. Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)
Tiếng gọi từ những khoảng trống cuộc đời
Trong bản hòa ca muôn điệu của cuộc sống, có những nốt nhạc trầm buồn, vang lên từ những góc khuất đầy giông bão. Đó là tiếng khóc chào đời của những đứa trẻ chưa kịp cảm nhận hơi ấm của tình mẫu tử đã phải gánh chịu nỗi đau bị bỏ rơi. Những sinh linh bé bỏng, tội nghiệp ấy ngỡ như sẽ bị dòng đời cuốn trôi vào quên lãng, bị cái lạnh giá của sự thờ ơ làm bóp nghẹt ước mơ. Thế nhưng, có một nơi đã dang rộng vòng tay che chở, thắp lên ngọn lửa hy vọng và biến những mảnh đời bất hạnh thành những đóa hoa hướng dương kiên cường, luôn hướng về phía ánh sáng mặt trời. Nơi ấy chính là Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, mái ấm tình thương tọa lạc tại tỉnh Bình Dương, được sáng lập bởi người mẹ giàu lòng nhân ái – bà Huỳnh Tiểu Hương.
Hành trình vượt khó, vươn lên giành lấy quyền được sống, được học tập và khẳng định giá trị bản thân của các cháu cô nhi tại đây là một câu chuyện huyền thoại giữa đời thực. Đó là bài ca bất tử về nghị lực sống, về khát vọng làm người, một tấm gương sáng ngời thức tỉnh lòng trắc ẩn và tiếp thêm sức mạnh cho tất cả chúng ta.
Từ bóng tối của số phận đến ánh sáng của nghị lực
1. Những vết thương lòng ngày đầu bước vào mái ấm
Để hiểu hết sự vĩ đại trong nghị lực vượt khó của các cháu cô nhi tại Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, trước hết chúng ta phải nhìn vào điểm xuất phát đầy đau đớn của các em. Không giống như bao đứa trẻ bình thường được lớn lên trong tiếng ru êm dịu của mẹ, trong sự bảo bọc vững chãi của cha, các em đến với trung tâm bằng những kịch bản nghiệt ngã nhất của số phận. Có em bị bỏ rơi ngay từ lúc vừa cắt rốn ở cổng chùa, bến xe, hay thậm chí là bên lề đường lạnh ngắt giữa đêm đông. Có em sinh ra đã mang trong mình những dị tật bẩm sinh, chịu nỗi đau kép khi vừa mồ côi vừa khuyết tật.
Những ngày đầu tiên đặt chân đến mái ấm, hành trang của các em chỉ là sự sợ hãi, ánh mắt thất thần và những tổn thương tâm lý sâu sắc. Các em như những chú chim non bị bão bẻ gãy cánh, co rụm lại trong góc tối, sợ tiếng động, sợ người lạ và luôn hoài nghi về thế giới xung quanh. Sự thiếu vắng tình yêu thương gia đình từ thủa lọt lòng tạo nên một khoảng trống hoác hoải trong tâm hồn non nớt. Khó khăn lớn nhất không chỉ là miếng ăn, cái mặc, mà chính là cuộc đấu tranh nội tâm gay gắt để vượt qua cảm giác bị chối bỏ, vượt qua nỗi mặc cảm tự ti đang gặm nhấm từng ngày.
2. Mái ấm Quê Hương – Nơi hồi sinh những mầm sống bất hạnh
Giữa lúc tưởng chừng như tuyệt vọng, Mái ấm Huỳnh Tiểu Hương đã xuất hiện như một phép màu. Bản thân người mẹ sáng lập – bà Huỳnh Tiểu Hương – cũng từng là một đứa trẻ mồ côi, nếm trải đủ đắng cay của cuộc đời, nên bà thấu cảm sâu sắc nỗi đau của các em. Từ những ngày đầu gian khó với mái nhà lá đơn sơ, trung tâm đã dần phát triển thành một cơ sở khang trang, là ngôi nhà chung nuôi dưỡng hàng trăm mảnh đời bất hạnh.
Tại đây, tình yêu thương vô điều kiện đã trở thành dòng sữa ngọt ngào xoa dịu mọi vết thương. Các em được gọi một tiếng "Mẹ Hương" thiêng liêng, được các anh chị tình nguyện viên, các bảo mẫu chăm sóc từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sự chở che ấy chính là bệ phóng quan trọng nhất, giúp các cháu cô nhi có đủ điểm tựa tinh thần để bắt đầu hành trình vượt khó phi thường của mình. Các em nhận ra rằng, dù bị cha mẹ ruột bỏ rơi, nhưng các em không hề cô độc trên thế gian này.
3. Tinh thần tự lập và nghị lực học tập phi thường
Vượt qua những bỡ ngỡ ban đầu, các cháu cô nhi tại Trung tâm Nhân đạo Quê Hương đã thể hiện một tinh thần tự lập đáng kinh ngạc, điều mà ngay cả những đứa trẻ sống trong điều kiện đầy đủ cũng hiếm khi có được. Ý thức được hoàn cảnh của mình, các em không bao giờ ỷ lại vào sự giúp đỡ của xã hội hay sự chăm sóc của các mẹ bảo mẫu.
Trong học tập, các em luôn nỗ lực với 200% khả năng của mình. Hãy tưởng tượng những lớp học tại trung tâm vào mỗi buổi tối, dưới ánh đèn điện, hàng chục đứa trẻ ngồi ngay ngắn, chăm chú lật giở từng trang sách. Nhiều em tuy thân hình nhỏ bé, mang trong mình bệnh tật nhưng chưa bao giờ xao nhãng việc học. Các em hiểu rằng: "Tri thức chính là chiếc chìa khóa duy nhất để mở ra cánh cửa tương lai, để tự cứu lấy cuộc đời mình và để không phụ lòng nuôi dưỡng của mẹ Hương cùng các nhà hảo tâm".
Nhiều năm qua, từ mái ấm này, biết bao tấm gương học sinh giỏi, học sinh tiên tiến đã được vinh danh tại các trường học địa phương. Những điểm 9, điểm 10 của các em không đơn thuần là thành tích giáo dục, mà đó là những giọt mồ hôi, là sự kiên trì vượt qua những cơn đau bệnh tật, vượt qua những đêm trăn trở nhớ về một gia đình mơ hồ. Đối với các cháu, học không chỉ để biết chữ, mà học để khẳng định rằng: Trẻ mồ côi hoàn toàn có thể ngẩng cao đầu bước đi bằng chính đôi chân của mình.
4. Vượt qua khiếm khuyết thể xác, chinh phục những đỉnh cao năng khiếu
Không chỉ dừng lại ở việc học văn hóa, nghị lực của các cháu cô nhi tại Trung tâm Quê Hương còn được chứng minh sống động qua việc rèn luyện thể chất và phát triển năng khiếu. Trong số hàng trăm em nhỏ tại đây, có không ít em chịu thiệt thòi về mặt thể xác, là những trẻ khuyết tật, câm điếc bẩm sinh hoặc bại liệt. Nhưng số phận nghiệt ngã đã phải cúi đầu trước ý chí sắt đá của các em.
Được sự định hướng và tạo điều kiện của trung tâm, các cháu đã tích cực tham gia vào các lớp học võ thuật, âm nhạc, hội họa và rèn luyện thể thao. Những đôi bàn tay co quắp vì bại não vẫn cố gắng cầm cọ vẽ nên những bức tranh rực rỡ sắc màu về ước mơ hòa bình, về một mái nhà hạnh phúc. Những đôi chân không lành lặn vẫn kiên trì đứng vững trên sàn tập võ, thực hiện những thế võ mạnh mẽ để tự rèn luyện sức khỏe và ý chí chiến đấu với nghịch cảnh.
Các chương trình văn nghệ do chính các em biểu diễn tại các sự kiện kỷ niệm của trung tâm hay các buổi giao lưu thiện nguyện luôn lấy đi nước mắt của hàng ngàn khán giả. Tiếng hát của những đứa trẻ mồ côi vang lên không phải là sự oán trách số phận, mà là tiếng lòng trong trẻo, ca ngợi tình yêu quê hương, đất nước, ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà các em nhận được từ mẹ Huỳnh Tiểu Hương. Nhìn các em tự tin đứng trên sân khấu biểu diễn, không ai còn thấy cái bóng của những đứa trẻ tự ti ngày nào, mà chỉ thấy những nghệ sĩ, những chiến binh thực thụ đã chiến thắng được hoàn cảnh.
5. Sự sẻ chia, đùm bọc lẫn nhau – Tình thâm giữa những người cùng khổ
Một nét đẹp nhân văn ngời sáng ở các cháu cô nhi Trung tâm Nhân đạo Quê Hương chính là tình yêu thương, sự sẻ chia và đùm bọc lẫn nhau. Cùng chung một nỗi đau mất mát, cùng sống dưới một mái nhà, các em đối xử với nhau như anh em ruột thịt trong một gia đình lớn.
Hình ảnh những em lớn tuổi hơn chăm sóc, đút từng thìa cháo, dắt tay những em nhỏ tuổi hơn bước đi đã trở thành biểu tượng quen thuộc tại mái ấm. Khi có một bạn trong trung tâm bị bệnh, các em khác lại thay phiên nhau túc trực, trò chuyện, sẻ chia miếng bánh, ngụm nước. Các em dạy nhau học bài, người đi trước chỉ bảo cho người đi sau, bạn học khá kèm cặp bạn học yếu. Sự gắn kết này tạo nên một sức mạnh tập thể vô hình nhưng vô cùng kiên cố. Các em không chỉ tự mình vượt khó mà còn dìu dắt, nâng đỡ nhau cùng vượt khó. Đó là thứ tình cảm thuần khiết, cao đẹp được chắt chiu từ chính những cay đắng, nhọc nhằn của cuộc đời.
6. Những quả ngọt đầu mùa và khát vọng cống hiến cho xã hội
Nghị lực bền bỉ của các cháu cô nhi tại Trung tâm Nhân đạo Quê Hương theo thời gian đã kết thành những quả ngọt vô cùng xứng đáng. Trải qua hơn hai thập kỷ hình thành và phát triển, trung tâm đã tiễn bước nhiều thế hệ trẻ em mồ côi trưởng thành và bước vào đời.
Nhiều cháu từ mái ấm này đã tốt nghiệp Đại học, Cao đẳng, trở thành những kỹ sư, giáo viên, kế toán, hay những người thợ lành nghề có thu nhập ổn định. Có những em đã lập gia đình riêng, xây dựng những tổ ấm hạnh phúc và trở thành những công dân có ích cho xã hội.
Điều đáng trân quý hơn cả là tinh thần "uống nước nhớ nguồn" của các cháu. Sau khi trưởng thành, có công việc ổn định, nhiều em đã quay trở lại trung tâm để hỗ trợ mẹ Huỳnh Tiểu Hương chăm sóc các thế hệ em nhỏ tiếp theo. Các em trích một phần tiền lương của mình để đóng góp vào quỹ nuôi dưỡng, dùng tri thức và kinh nghiệm của mình để định hướng tương lai cho các em thơ. Khát vọng vượt khó của các em không chỉ dừng lại ở việc thay đổi số phận cá nhân, mà đã nâng tầm thành khát vọng cống hiến, lan tỏa giá trị nhân văn và tiếp nối hành trình thiện nguyện cao đẹp.
Biểu tượng của niềm tin và bài học cuộc sống
Nhìn lại hành trình vượt khó của các cháu cô nhi tại Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, chúng ta không khỏi cúi đầu khâm phục và tự soi rọi lại bản thân mình. Hoàn cảnh có thể khắc nghiệt, số phận có thể bất công, nhưng ý chí và nghị lực của con người là vô hạn. Các cháu đã chứng minh cho thế giới thấy rằng: Chúng ta không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng chúng ta hoàn toàn có thể chọn cách mình sống.
Các em chính là những tấm gương sáng ngời về tinh thần kiên cường, biến những nghịch cảnh thành chất xúc tác để trưởng thành. Câu chuyện của các cháu cô nhi tại mái ấm Quê Hương đã truyền đi một thông điệp mạnh mẽ về giá trị của cuộc sống, về tình yêu thương và sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Mái ấm Trung tâm Nhân đạo Quê Hương sẽ mãi là bến đỗ bình yên, là vườn ươm nhân ái, nơi tiếp tục nâng cánh cho những ước mơ của trẻ em bất hạnh bay cao, bay xa. Và hình ảnh những đóa hoa hướng dương kiên cường tại nơi đây sẽ luôn tỏa sáng, sưởi ấm và truyền cảm hứng cho biết bao tâm hồn trên khắp mọi miền tổ quốc.
Tags
Viết về HTH

