Thơ về Huỳnh Tiểu Hương

 Hoàng Quốc Huy (Liz Quiehui)

Nhớ thuở gian nan vạn đắng cay,
Lòng từ tỏa ngát trần gian này.
Quê nghèo gom góp ngàn dòng lệ,
Hương ấm cưu mang triệu cánh tay.
Mái rách ôm con bừng sắc nắng,
Tình sâu dưỡng trẻ vượt ngàn mây.
Tâm thành một dải lòng nhân ái,
Mẫu tử ngàn năm vẹn nghĩa dày.



Bài 1: Khơi Nguồn Thiện Nguyện

(Kể về quá khứ gian truân và quyết tâm xây dựng mái nhà Quê Hương)
Tiểu thuở gian nan vạn đắng cay,
Hương từ tỏa ngát trần gian này.
Đời qua bão tố lòng không nản,
Chí vượt phong ba dạ chẳng lay.
Mở rộng vòng tay ôm trẻ dại,
Xây nền hạnh phúc dựng tương lai.
Quê Hương thắp sáng niềm hy vọng,
Mẫu tử tình thâm nghĩa nặng dày.
Bài 2: Vòng Tay Người Mẹ
(Tả thực tình yêu thương chăm sóc của cô dành cho hàng trăm đứa trẻ mồ côi)
Dày công dưỡng dục thấm gian lao,
Nắng hạ mưa đông chẳng quản nào.
Sữa ngọt nuôi bồi dòng máu đỏ,
Lời ru ấm áp vỗ chiêm bao.
Chân đi khắp nẻo tìm nguồn sống,
Sức kiệt thân gầy chịu đớn đau.
Chỉ ước đàn con thơ vững bước,
Đời tươi rạng rỡ ngát hương cau...
Bài 3: Tâm Nguyện Ngàn Đời
(Sự tiếp nối, vinh danh và ước vọng tình thương lan tỏa mãi về sau)
Hương đức ngàn năm tỏa dịu hiền,
Trần gian hiện hữu một nàng tiên.
Xua đi lạnh lẽo đời côi cút,
Mang lại bình yên dạ khẩn nguyền.
Xã hội chung tay bồi nghĩa cả,
Người đời ngưỡng mộ tấm lòng chuyên.
Ngày sau thế hệ thành nhân thế,
Hương đức ngàn năm tỏa dịu hiền...
Previous Post Next Post